















Chuyện kể rằng vào lúc 9h30' sáng ngày 28-10-1982:
Bầu trời đang sáng sủa, quang đãng.......bay qua bay lại dăm ba đám mây thất nghiệp.....văng vẳng từ xa.......dăm tiếng gà mái kêu tục ta tục tác.......
Chim chóc im lìm chẳng có tiếng hót......bị thợ săn thịt lấy lông hết rồi.....
Mấy chú cẩu cũng chẳng buồn mở miệng, nằm vất vưởng , tay bứt từng cọng râu láo láo rồi phóng vào mấy mẹ mèo.....
Cũng tại lúc ấy.....
.....ở một khu xóm....vừa nghèo....lại vừa giàu.....
..........trong một căn nhà bé.....tẹo......cái sân thì bự chằm quằm.......
...........Ở đó...có hai ông bà cụ......chưa.....già lắm....
Ông cụ tướng tá cực kỳ phương phí, vầng tráng cao vòi vọi, mũi cao tựa thái sơn....cắm lên một khuôn mặt cực kỳ thanh ....tú, tóm lại là ...là....ngọc diện lão ông!
Cụ bà cũng:
.....hoa thua sắc thắm....liễu rụng cả bông.....
.........làn da trắng......trắng tựa xà phòng.......
......tóm lại cũng là....là...tuyệt sắc bô lão trong lòng phố thị....
Hai người tuổi đã cao, nhưng vẫn chưa có một mụn con nào cả....buồn lắm....
Đêm ngày hai ông bà cụ luôn cầu nguyện trời phật ban cho một đứa cháu để bồng để bế vui vẻ tuổi già...
Và.....
.....đúng ngày hôm ấy....
.....28-10-1982....tự dưng trời bỗng chuyển mưa to, sấm sét nổ ầm ầm.....bầu trời đang sáng trưng bỗng ...xám xịt...
.....hai ông bà cụ lật đật bỏ hết công việc chạy mau vào nhà trú mưa....ngồi uống nước chè...chốc chốc lại ngoảnh mặt nhìn bầu trời rồi buông tiếng thở dài....
...lời rằng: " trời đã sinh hai ta sao còn chưa sinh cháu..."...
...dứt lời bổng một tiếng "đùng".....vang lên....một vật gì tròn tròn lăn từ trên mái tôn lăn xuống....sắc đỏ như máu.....
...hai ông bà cụ lật đật chạy ra xem...thì ôi thôi..một đứa bé con còn đỏ hỏn...đầu bị va chạm nên mốp vào vài phân.....mặt mày sáng sủa nhưng tuớng tá cực cổ quái....lưng dài hơn cả chân!
......hai ông bà liền đem thằng bé vào nhà, lau khô thoa dầu.....
.....trên khuôn mặt hai người rạng lên một niềm vui sướng không thể tả hết...
..........bà cụ liền bảo; " này ông nó, thế chúng ta nên đặt tên gì cho con đây nhỉ?"
......................ông cụ thoáng chút trầm tư rồi khẽ bảo:
........"đứa con này ông trời không thèm nuôi, vứt vào nhà chúng ta!Vậy chúng ta cho nó mang họ ' Đỗ"...
.......chúng ta cầu nguyện bấy lâu nay, mong một đứa con để vui vầy tuổi già, bây giờ đã có. nghĩa là nhà chúng ta ăn ở có phước đức, lót cho nó cái tên ...'Đức'
..............thằng nhỏ này cũng lì đòn....rớt từ trên trời xuống mà chỉ móp có vài chỗ...vẫn còn nguyên vẹn, chẳng sao cả...thôi thì đặt nó tên 'Nguyên' vậy!









--------------> Câu chuyện đến đây là hết rồi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét